Legend of Black Seed

Ta đứng trên tất cả, kiêu ngạo bằng quyền năng tối thượng.

Ta nhìn xuống thế gian, khinh thường những con người nhỏ bé.

Mọi thứ đều vô giá trị.


Với ta, quý giá nhất chỉ có người.


Người là tất cả của ta, ta tồn tại do người, sống vì người.

Nhưng người không sống vì ta.


Ta không có người, vĩnh viễn không có người.

Nhưng ta chỉ muốn một lần nữa được gặp lại người,

dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…

Đăng trong: on Tháng Tư 22, 2009 at 7:45 chiều  Phản hồi (3)  

Chương 18. Căn phòng của quá khứ

Âm thanh của nước rơi và những bước chân vang dội trong không gian sâu hẹp trở thành một nhịp điệu đều đặn, khó chịu khi ý thức dần trở về. Sylvia cảm thấy toàn thân nhẹ hẫng, chỉ có nhận định mơ hồ rằng mình đang trôi miên man trong một khoảng không và được kéo giữ bởi những luồng khí nóng ấm, mà sau một lúc lâu nàng mới nhận ra rằng, là từ cơ thể của người đang dìu mình. Bật rên khe khẽ, nàng đưa tay lên trán giữ cho những hình ảnh ngừng nhảy múa và đá chân loạng choạng để cố đứng vững trên mặt đất. Việc di chuyển chợt dừng lại.

  (đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Hai 25, 2011 at 6:33 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 17. Cha và con

Gió lao vun vút, hòa vào nhịp điệu của từng âm thanh chát chúa khi kim loại vụt bắn vào nhau và rít lên từng hồi cùng cơn gió vần vũ thét gào.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 29, 2009 at 9:41 sáng  Để lại phản hồi  

Chương 16. Hành động

Chạy. Giữa những bức vách cong và các cột trụ lớn. Con đường trồi lên, sụt xuống… chao nghiêng. Gió hú mạnh bên trên, và tiếng lục lạc đuổi theo bên dưới.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 25, 2009 at 5:38 chiều  Phản hồi (4)  

Chương 15. Đoàn tụ

Từng giọt máu rơi theo nhịp chuyển động của người con gái, bám lên mặt sàn và vẽ nên những hình thù kỳ quái mỗi khi bước chân di chuyển. Máu đã chảy quá nhiều: Những mảng đỏ tươi, thâm sì đọng thành vũng, bụi máu bắn tung tóe khắp căn phòng đá trắng toát, ròng ròng chảy từng dòng trên người hai đối thủ. Máu bắn ra từ những hơi thở nặng nhọc, từ những đôi mắt căm thù và trên cả vũ khí, nhỏ thành từng giọt rơi trong không trung. Mỗi khi âm thanh của kim loại vang lên, là mỗi lần không khí lại đợm thêm mùi nồng tanh của chất lỏng sống, đỏ hừng hực.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 25, 2009 at 5:36 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 14. Kẻ thù bất ngờ

- Thưa Nữ hoàng!

Tiếng người lính lại vang lên khi đưa ba người bước qua cánh cửa nặng nề mở ra tựa đôi mắt Diana hướng về phía họ. Khoát tay ra hiệu cho anh ta lui, bà hít thở sâu cố trấn tĩnh con tim mình khi gương mặt diễm lệ của Sylvia dần lộ sau chiếc mũ trùm được buông xuống. Một áng mây đen chợt kéo đến ngự trị trên bà nhưng cũng biến mất đi thật nhanh. Bà đưa tay về phía nàng, run run:

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 25, 2009 at 5:32 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 13. Xâm nhập

Sáng sớm, những lính canh vươn vai ngáp dài giữa làn sương mù nhẹ bao phủ. Cổng thành Harnica vẫn đóng im ỉm, con đường mòn vắng ngắt, loài thú ăn đêm đã lùi vào hang và một ngày mới còn chưa bắt đầu. Sự im lặng phủ trùm khắp nơi, càng khiến cơn buồn ngủ kéo đến quấy nhiễu con người làm tròn trách nhiệm. Một tên lính bước tới trước nhìn xoáy qua làn sương, làu bàu than phiền gì đó rồi xoay người đối diện với các đồng nghiệp và bắt đầu hát lên một bài hát đồng quê bằng giọng khàn khàn. Những người khác vỗ tay hưởng ứng, cũng lẩm nhẩm hát theo anh ta để xua đi cái lạnh khan đang xâm nhập dần vào trí óc. Sự yên tĩnh buồn chán của buổi sớm nhanh chóng được hâm nóng bằng bài đồng ca rộn rã.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 25, 2009 at 5:24 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 12. Nữ hoàng

Đêm trăng non, bầu trời trong vắt không gợn chút mây. Nếu những vị khách bộ hành và những kẻ lãng du trong gió phóng tầm mắt xuống kinh thành từ ngọn đồi hoặc núi cao gần đó, họ có thể thấy những vì sao không chỉ nhấp nháy trên trời. Các ngọn đèn đường được thắp sáng, đậu bất động trên các con đường vòng vèo quanh những tòa nhà, bám quanh thân thể đầy rêu của một biệt thự cổ hay chập chờn trên đỉnh ngọn hải đăng và, nổi rõ lên tất cả, là hình dáng sừng sững của bốn tòa tháp.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 25, 2009 at 4:48 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 11. Lý do của mỗi người

Bước từng bước chậm chạp và chần chừ, Jupiter dần tiến về phía phòng làm việc luôn khóa kín của Galart, tay nắm hờ chiếc chìa khóa mạ bạc mà ông đã lén ấn vào tay chàng sau khi thì thầm một lời hẹn về cuộc gặp kín đáo này. Thực lòng thì Jupiter không thích Galart cũng như không muốn đến theo lời dặn, nhưng ông đang là chỗ dựa của mọi người và chàng cũng không bất lịch sự đến nỗi lẳng lặng mà không đến, vì vậy cứ tạm đến gặp ông ta trước đã, còn lại tính sau.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 24, 2009 at 4:41 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 10. Thẳng tiến thành Harnica!

Vương quốc Mirrose, ngoài thành Wizard đã rơi vào tay kẻ thù ra thì nó vẫn còn một thành trì khác, đó là thành Harnica. Trước đây vốn là một vùng đất tự do đã được vua Graniter sát nhập vào vương quốc của mình khi ngài còn trẻ, Harnica nằm ở phía Tây của kinh thành Wizard, là nơi tiếp giáp với Dark Forest, biên giới của vương quốc Storamy và Daredoras. Nơi đây do người em họ của vua Graniter, nữ hoàng Diana Crystaila, cai trị. Bà là một người rất công minh, yêu thương dân chúng như con; đời sống của người dân dưới sự cai quản của bà vô cùng bình yên và hạnh phúc nên mọi người không ai là không kính trọng bà. Tuy nhiên, vì quan hệ giữa bà và vua Graniter không tốt nên hai người họ cũng ít khi liên lạc trừ khi có việc hệ trọng. Đó là lý do mà bà đã không đến dự ngày lễ trưởng thành của Công chúa.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 24, 2009 at 4:36 chiều  Để lại phản hồi  

Chương 9. Định mệnh của song sinh

Một ngày trôi qua mau khi người ta có quá nhiều việc phải làm, phải lo nghĩ, và nhất là đang ở trong một khu rừng rậm. Bóng tối ập xuống rất nhanh kéo theo sương lạnh và sự thức giấc của những sinh vật sống về đêm. Đống lửa được đốt lên ngay giữa khoảng trống, mang hơi ấm và ánh sáng đến cho mọi người cũng như bữa tối ngon lành là một con nai bất hạnh. Năm người ngồi quây quần bên đống lửa, tập trung chú ý đến Jail khi ông trải tấm bản đồ bằng da xuống đầt. Ngón tay của Jail dí lên vị trí cả nhóm và cả sáu cặp mắt lập tức đổ dồn vào.

(đọc tiếp…)

Đăng trong: on Tháng Tư 24, 2009 at 4:30 chiều  Để lại phản hồi  
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.